Hình ảnh nhiều người thân nay đã thực sự nằm vào vũng dĩ vãng. Tôi cảm nhận ra bao hiu quạnh cùng sâu lắng trong lòng khi về lại thôn xưa.
Tứ thân phụ mẫu vợ chồng tôi nay đã ra đi. Tất cả đều theo nhau về miền quá khứ. Năm nay trở lại mái nhà xưa, tôi có cảm giác mấy con đường mới trong đêm lại vắng vẻ hơn? Có khi tôi ngồi một mình tôi lại cảm giác vách tường đang buông lời "tâm sự"? Quanh tôi, căn nhà trở nên vắng ngắt đến não lòng. Một không gian tưởng chừng lung linh, ảo ảnh cùng nhang khói nhớ nhung...
Ai cũng thế mẹ cha mình đều lần lượt ra đi giã từ số kiếp làm người trong cõi tạm trầm luân với bao cảnh đời nghiệt ngã phong trần. Bao tháng ngày gian khó có nhau dưới mái tranh ủ dột và ngoài kia nương lúa cùng đồng rẫy bạc màu. Những thế hệ nối tiếp nhau cùng quảy gánh phong sương dưới đất trời quê hương cùng thăng trầm nhân thế.
Cha đã đi rồi mạ cũng đi rồi! Hai đấng sinh thành đều cùng dắt tay nhau về miền dĩ vãng. Trong ráng chiều hiu hắt hay ngọn gió lung lay nhánh cây bờ cỏ, tôi nghe như có tiếng thở dài!? Phải chăng đó là nỗi nhớ khôn nguôi hay ánh nhìn thương cảm của người đi xa?!
Phố phường đã đổi thay, quê hương lần lượt bận vào nhiều làn áo mới. Nhưng chỉ có người phương xa thăm lại quê nhà mới cảm nhận được sự trống vắng lúc về. Người xa về sẽ cảm nhận sự mất mát từ bao thanh âm đoàn tụ trong ngày tết đó. Bao sửa soạn lo toan, tiếng nói tiếng cười hay cùng nhau bàn soạn nay không còn nữa!
Tất cả đã thực sự đi vào hoài niệm khi "ngày đó nay đã là ngày xưa"./.



No comments:
Post a Comment