Saturday, December 18, 2010

HỘI ĐỒNG HƯƠNG QUẢNG TRỊ -SAN JOSE ,CALIFORNIA -XUÂN ẤT DẬU 2005 & XUÂN CANH DẦN 2010



THANH PHO QUANG TRI NAM 1969 (TRAN H DAO+ QUANG TRUNG)hinh dac san Quang tri Nam California xuan Tan Mao 2011




Giải Khuyến học ý kiến xây dựng từ giáo sư Lê đình Cai để duy trì tiếp nối và khuyến khích thế hệ con em Quảng trị

cháu Đinh Lâm Ân đang ngồi đợi lên phát biểu cảm tưởng

BÀI CHÚC MỪNG NĂM MỚI ẤT DẬU 2005
HỘI ĐỒNG HƯƠNG TỈNH QUẢNG TRỊ TẠI SAN JOSE CALIFORNIA

[Do cháu Đinh Lâm Ân đại diện cho lớp con cháu đồng hương QT đọc]



KÍNH THƯA BAN TỔ CHỨC HỘI ĐỒNG HƯƠNG TỈNH QUẢNG TRỊ
KÍNH THƯA QUÝ ÔNG BÀ QUÝ CHÚ BÁC CÔ DÌ
KÍNH THƯA BA MẸ
CÙNG CÁC BẠN THÂN MẾN

Cứ mỗi lần tết đến xuân về, lòng chúng cháu lại hân hoan vui sướng vì được lớn thêm một tuổi. Năm nay xuân Ất Dậu 2005 niềm hân hoan của chúng cháu lại được tăng lên gấp bội khi được phép đi cùng ba mẹ để đến dự buổi hội ngộ tân niên hội Đồng Hương Quảng trị hôm nay.

Kính thưa quý ban tổ chức
Kính thưa quý Ông Bà quý Chú Bác Cô Dì
Kính thưa ba mẹ
Cùng các bạn

Hàng ngày trên đường đi học, thấy hoa đào đua nở, chúng cháu biết rằng mùa xuân đang về khắp mọi nơi. Để hòa chung vào niềm vui xuân của cộng đồng người Việt tại Bắc California, chúng cháu xin phép đại diện cho thế hệ trẻ kính chúc Hội Đồng Hương Tỉnh Quảng Trị, quý Ông Bà Chú Bác Cô Dì đón hưởng một năm mới an khang thịnh vượng, vạn điều như ý. Chúng cháu cũng không quên nguyện cầu mong ơn trên cho Ba Mẹ qua năm mới an vui hạnh phúc.

Trong ký ức lờ mờ của quá khứ ngày rời quê hương Việt Nam, chúng cháu thuở đó còn quá nhỏ. Hoặc có nhiều bạn được sinh ra tại Hoa kỳ, nói chung những ý niệm về quê hương có phần nào nhạt nhòa trong trí nhớ. Nhưng may thay, nhờ vào sự nhắc nhở của Ba Mẹ và nhờ vào sách báo của Hội Đồng Hương Quảng Trị nên chúng cháu may mắn có cơ hội thấy lại được hình ảnh của quê hương. Chúng cháu mới ý thức được rằng đất nước VN rất đẹp, dân tộc VN rất hào hùng vì có một lịch sử chống xâm lăng thật oanh liệt, vẻ vang ít có dân tộc nào sánh được.

Trong sự vẻ vang của dân tộc VN, chúng cháu còn khám phá ra một điều thú vị là người Quảng trị, quê hương Quảng Trị cũng có những danh nhân và những địa danh làm cho chúng cháu hãnh diện cùng tự hào. Sự tự hào về dân tộc Việt Nam nói chung và tỉnh Quảng trị nói riêng đã khích lệ cho chúng cháu rất nhiều trong việc xóa đi bao mặc cảm thua kém mà luôn vươn lên trong học hành, trong giao tiếp và hăng hái làm thật nhiều điều tốt để khỏi thua kém các sắc dân khác cùng tái định cư trên quê hương thứ hai này. Để không hổ thẹn với danh thơm của con Hồng cháu Lạc và sau hết để xứng đáng là thế hệ thứ HAI, con cháu Đồng Hương Quảng Trị.

Hoa kỳ là một nước tiến bộ rất nhiều trên mọi phương diện. Lớn lên nơi đây, chúng cháu may mắn được hấp thụ một nền giáo dục tân tiến, nhất là khoa học kỹ thuật cùng với ngôn ngữ khác lạ cũng như ý tưởng cuộc sống. Nhưng, chúng cháu không vì thế mà sinh ra lòng tự cao, tự mãn rồi quên đi cội nguồn văn hóa Việt Nam. Hơn nữa, trong nền văn hóa mới này không phải mọi thứ đều hoàn thiện hoàn mỹ hết. Nó cần hòa hợp với nền văn hóa truyền thống dân tộc để trong gia đình chúng cháu thật sự là những người con có hiếu thảo, ngoài xã hội là những công dân tốt. Chúng cháu rất thương ba mẹ vì ba mẹ chúng cháu lúc sang Hoa kỳ lúc tuổi đời khá cao nên khó hội nhập vào cuộc sống mới.Không những thương và thông cảm sâu sắc mà chúng cháu còn biết ơn ba mẹ chúng cháu từng khuyến khích nhắc nhở chúng cháu học tiếng Việt,nhớ về cội nguồn dân tộc , hãnh diện về lịch sử Việt Nam cũng như lòng tự hào là con dân Quảng trị để làm sức bật vươn lên với người với đời.

Chúng cháu có lúc ngẫm nghĩ rằng:"Thật bất hạnh cho người nào vốn sinh ra không biết mình là ai? Dân tộc nào? Lịch sử dân tộc mình ra sao?" Bởi thế, lịch sử dân tộc là thứ vốn liếng tinh thần rất quý báu cho con người; nó là thứ đòn bẫy cho mọi thăng hoa trong cuộc sống, nhất là khi chúng ta ở nước ngoài.

Một lần nữa, trong niềm hân hoan của ngày xuân hội ngộ, đại diện cho thế hệ con cháu, chúng cháu nguyện ở trường chăm chỉ học hành, trong nhà luôn hiếu hạnh với ông bà, cha mẹ, hòa thuận với anh chị em,ngoài xã hội chúng cháu có bổn phận nêu cao danh dự của con người Việt nam, thế hệ tiếp nối của Đồng Hương Quảng Trị cho niềm tự hào dân tộc này mãi mãi vươn cao nơi hải ngoại.

Sau hết, trước khi chúng cháu xin phép dứt lời, một lần nữa chúng cháu kính chúc Hội Đồng Hương Quảng Trị, quý Ông Bà, quý Chú Bác, Cô Dì và Ba Mẹ cùng các bạn trẻ vui thật nhiều trong ngày liên hoan hôm nay. Chúng cháu cũng thành thật biết ơn ban tổ chức đã tạo cơ hội cho chúng cháu lên đây để nói lên đôi điều tâm ý của chúng cháu .

Đinh thị Lâm Ân
xuân Ất Dậu 2005


Đinh Lâm Thư, Đinh Viễn Dương (ở giữa) đang đứng với các bạn chờ giải, ngoài cùng là bác Võ tự Đãn cùng nhạc sĩ Nguyên Nhu hội trưởng hội Quảng trị 2005


Đinh trọng Khang (cao nhất) Đinh viễn Dương (áo thun sọc ngang )


Đinh trọng Khang- đứng ngoài cùng-học sinh lớp 11, lớp cao nhất trong giải khuyến học 2005 ,đang lãnh giải khuyến học

Đinh viễn Dương cũng đang lãnh giải khuyến học

*******************************************************************************

HÌNH ẢNH HỘI QUẢNG TRỊ SAN JOSE CANH DẦN 2010




ông HỒ ĐẮC NHƠN ĐANG DÌU CÁC KHÁCH CAO NIÊN VÀO (CỤ TRƯƠNG ĐÌNH SỮU)




BAN TIẾP TÂN CANH DẦN 2010
[từ trái sang: bà Lê đình Cai, Bà Suyền, bà Chư (mẹ ca sĩ Khả Tú), Bà Đinh trọng Phúc, bà quả phụ Lê đình Vọng.]



VO CHONG PHUC HUE

TRẦN T TÚY HUỆ VÀ TÔN NỮ KHÁNH HỘI

VỢ CHỒNG ô. LÊ HIỆP


các chú bác chụp hình lưu niệm trước lúc ra về
[từ trái sang:ô Lê đình Cai, ô Hồ đắc Nhơn, ô Phan bá Hòa, ô Hoàng xuân Lãm, ô Lê Hiệp]


Mrs. Huệ và Mrs. Chư

ô. Trần quốc Phiệt

Mrs.Huệ và Mrs. Bình

Bạn hữu gặp nhau,2 gia đình: ông bà Phúc Huệ - và ông bà Bùi Bá K. Hội

Friday, November 19, 2010

THƠ: XA XỨ HÀM TÂN















Hòn Bà La Gi




Hiu hắt đường xưa vắng tiếng cười
lá cũng nghiêng im tiễn chân người.
Tôi đi để lại trời nhung nhớ,
khi nào trở lại Hàm Tân ơi!

Đỉnh Nhọn xa xa khói rẫy chiều
Tân sơn núi Bể bóng mây trôi
Đập Đá Dựng xây bao ngày khổ
Đồi Dương ngơ ngác ngóng tin ai?


Ra đi tôi nhớ dinh Thấy Thím
thắp nén nhang thơm khấn nguyện Thần
qua cầu Tân lý giòng khô nước
tới chợ La Gi nghẽn lối người

Qua ngày khoai sắn đời cơ khổ
đốt rẫy làm nương tạm yên lòng
quê đó xa rồi đường thiên lý
xứ lạ quê người ngộ cố tri./.






dinh Thầy Thím Hàm Tân

kỷ niệm ngày rời VN Aug. 2. 1995

Saturday, October 30, 2010

VĂN: NHỚ MÙA HOA BẰNG LĂNG






Bây giờ đã là giữa mùa hè, những con đường không còn rộ màu tím hoa bằng lăng. Chỉ mới mấy năm gần đây, vùng đất La Gi ngày càng tăng dần loài hoa này. Hai bên con đường Thống Nhất, những cây bằng lăng con mới trồng nay đã vươn cao, thi nhau báo hiệu vào hè bằng màu tím của hoa, những chùm hoa rung rinh trong gió.

Cũng như bằng lăng, màu phượng đỏ cũng đã dịu dần mà thay thế bằng màu xanh tươi mát của những vòm lá được tưới bằng những trận mưa giữa mùa hè. Thật ngạc nhiên khi đứng ngắm cây phượng trong sân trường trung học Lý Thường Kiệt, màu đỏ vẫn như đang muốn thách thức với thời gian. Biết là mùa hè sắp qua đi, mùa tựu trường sắp đến rồi, mà cây phượng như muốn còn đứng đó để mà còn lưu luyến màu đỏ hoa học trò.

Hai loài hoa này có một sức quyến rủ đối với tôi thật lạ lùng. Có lẽ chúng luôn nhắc nhở đến kỉ niệm ngày xưa mà chúng tôi đã từng trải qua. Con đường chạy lên con dốc cao, xuyên tỉnh lộ Hàm Tân-Bà Rịa-Vũng Tàu vào một ngày đầu hè năm 2001, hai vợ chồng tôi chở nhau lên thăm người cậu ở Mỹ về. Cậu tôi biết mình mang căn bệnh ung thư nên về Việt Nam , để sống những ngày cuối đời trên mảnh đất quê hương. Dọc đường, tôi cứ ngắm mãi sắc màu phối hợp hài hòa của hoa phượng, hoa bằng lăng và màu xanh của những vòm lá. Một màu đỏ có sức sống mãnh liệt, còn màu tim tím như nỗi buồn phảng phất, trầm lắng. Tôi cứ bảo anh rằng quê mình không trồng hoa bằng lăng nhiều như ở đây. Đất đai vùng này tốt quá, cứ nhìn màu đỏ của đất và màu xanh mượt mà của cây lá là thấy rõ, không như vùng đất cát bạc màu của Hàm Tân. Một bên là biển, một bên là rừng thật trù phú. Một mảng rừng sinh thái chạy dọc theo con đường đi, nó được bao quanh bằng hàng rào lưới thép. Với vẻ hoang vu như thế gây nên một cảm giác bất an, khi chạy qua đây, chúng tôi tự nhủ phải trở về trước khi trời chiều tối, khi còn người qua lại trên quãng đường này. Đất Bà Rịa-Vũng Tàu là đất lành như thế nên người dân tứ xứ đổ về, sống tập trung đông đúc. Ba Tô với con đường chính, rộng thênh thang, hai bên trồng hai hàng cây xanh, nào nhà cửa, phố sá sầm uất. Từ ngã rẽ, chạy vào một đỗi, chúng tôi bắt gặp những khu rừng cao su ven đường đang độ lớn và đã được cạo mủ. Màu đất đỏ tràn ngập cả đường đi, màu đỏ như chu sa cứ quyện vào những hàng cây xanh thẫm chạy dài sâu hun hút. Nông trường cao su Hòa Bình, một địa danh quen thuộc của tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, nơi người dân mới đến khai hoang, lập nghiệp. Ngày xưa, thời kì Pháp thuộc, người dân mộ phu từ xứ miền Bắc, miền Trung vào Nam trồng cây cao su, để lại biết bao bài thơ ca thán về quãng đời cơ cực, nhưng hôm nay, có ai bảo nghề này còn cực khổ! Những công nhân nông trường nay đã có cơ ngơi khang trang, nhà cửa, làng xóm quần tụ bên nhau. Tôi có một lần đến nông trường Cù Bị. Trước vẻ đẹp của khung cảnh nông trường, tôi rất đỗi ngạc nhiên. Khi xe chạy qua những cánh rừng cao su, tôi cứ tưởng mình đang trên đường đèo lên Đà Lạt. Cũng là

những rừng cây trên mảnh đất đồi thoai thoải, trên con đường dẫn vào nông trường vào buổi sáng tiết trời se lạnh không có ánh nắng lọt qua.


cậu trở về với cội nguồn Quảng Trị / hinh nam 1969: trước cổng thành cổ- Cửa Hậu- đường Lê văn Duyệt


Buổi hôm ấy, tôi về thăm cậu. Xe chúng tôi chạy xuống một con dốc cao, dài và ngoằn ngoèo. Đến Xuân Sơn, nơi gia đình cậu tôi đang sinh sống. Cậu tôi có vẻ già hẳn. Những năm tháng sau này, cậu tôi cầm cự với cơn bệnh đang gặm nhấm vào cơ thể, những cơn đau đớn mà cậu tôi phải cố gắng chịu đựng.

Cũng trên con đường này, vào buổi sáng mùa hè năm sau, chúng tôi một lần nữa lên đây để đưa tiễn cậu . Cậu tôi đã ra đi mãi mãi, không ở trên đất khách quê người mà cậu trở về với cội nguồn. Xuân Sơn là quê mới, là quê hương của gia đình cậu tôi, sau ngày xa Quảng Trị.

Con đường tôi đi qua mang hình ảnh những hàng cây bằng lăng nở rộ, tím phất phơ , chạy dài như nỗi buồn man mát; mùa phượng hồng cũng dần dà như thúc dục gọi hè, sợ hè sắp qua đi. Ôi sao những mùa hè gắn với tôi biết bao kỉ niệm buồn!

VĂN: Mùa bão muộn




Năm nay, mùa mưa đến chậm tức là báo trước một mùa mưa bão cuối mùa sẽ đến muộn. Đến muộn không có nghĩa là những cơn bão sẽ ít đi và mức độ nguy hiểm, sự tàn phá sẽ ít hơn!

Sông Dinh là một nhánh của sông La Ngà, dòng sông này thường ngày vẫn hiền hòa, chảy xuôi dòng về cửa biển gần cầu Tân Lý, đổ ra biển Đồi Dương, Tân Long. Vào đầu tháng ba, tháng tư hằng năm, ven làng Phước An, nơi sông Dinh chảy ngang qua, có một quãng dòng sông nước cạn khô, lộ ra từng hàng đá cuội, to nhỏ đủ hình thù, người ta có thể lội qua được bờ bên kia. Những lúc này, mấy đứa trẻ chăn bò rủ nhau đi bắt cá. Chúng tha hồ vin những cành cây lòa xòa sát bờ sông, để mà chơi đùa, tắm mát. Người dân gọi đây là Suối Tiên và hay chọn làm địa điểm để dã ngoại, tránh nắng, những cơn nắng vào đầu mùa hè thường rất là oi bức. Mấy đứa trẻ trong xóm cũng đã nhiều lần kéo nhau qua cầu Phước An để đi hái ổi; bao nhiêu cây ổi mọc hoang ven sông là chúng vin xuống hái, bỏ đầy túi áo, túi quần mang về nhà, mặc dù ăn không được, mặc cho bị trận la mắng của người lớn. Xa hơn một đỗi, có một đôi chỗ sâu quá đầu người, đây cũng là mối nguy hiểm luôn luôn rình rập. Thằng Đăng, mấy đứa trẻ hay gọi nó là “Đăng heo”, có lẽ vì nó mập mạp hơn so với mấy đứa khác. Thằng Đăng, sau một chuyến đi chăn bò, không bao giờ trở về nữa, vì nó đã bị ngã xuống hố nước sâu, bạn bè không thể nào cứu kịp. Tôi không thể quên được ánh mắt thẩn thờ, nỗi đau của người mẹ mất con…

Dòng sông không phải bao giờ cũng hiền hòa như thế!

Mùa mưa lại trở về và càng về sau ngày càng hung hãn hơn, ví như bao nhiêu nước mưa đổ từ trên nguồn, cây rừng không giữ nỗi đã tuôn ào ạt về biển. Một trận mưa bất ngờ cuối mùa năm 1999 đã gây nên trận lũ quét kinh hoàng.

Mưa mấy ngày đâu trên nguồn Đức Linh, Tánh Linh. Bầu trời cứ âm u, mây đen giăng kín, không thấy đâu là ánh nắng mặt trời. Rồi mưa đột ngột đổ về, càng lúc càng to dần, mưa không ngớt, mưa ngày càng nặng hạt.

Buổi sáng, người ta vẫn đi làm, người lớn, trẻ nhỏ đều qua bên kia cầu, đi vào sâu trong rẩy. Họ trồng trọt, có kẻ lập trại để chăn nuôi bò, heo, gà và làm nhà tạm ở trong đó. Rất đông người đánh xe bò, đi vào ngày càng xa hơn. Họ làm nghề đẽo đá, từng khối đá to được đẽo thành viên khá vuông vắn về bán cho chủ thầu hoặc chất đống trước sân nhà chờ xe đến chở. Đây trở thành nghề chính cho người dân Tân Tạo và Phước Bình, kể từ khi đất đai cạn chất màu mỡ, không còn cho họ những vụ mùa thu hoạch tốt như trước đây. Những người phụ nữ theo vào bãi đá, họ ráng sức, dùng búa để đập những tảng đá thành đá nhỏ kích cỡ bốn sáu. Mấy đứa trẻ cũng theo vào trại để chăn bò. Vào mùa hè, công việc học hành chúng để sang một bên, phụ việc cho ba mẹ để kiếm tiền lo cho năm học mới. Dù vất vả nhưng vẫn thấy chúng thật hồn nhiên, khi nào cũng thấy đùa nghịch, chạy rượt đuổi loăng quăng trên đường. Theo sau mấy chiếc xe là những con bò bước đi chậm rãi. Ngày qua ngày, cuộc sống trầm lặng cứ thế tiếp diễn. ..

Mãi đến trưa, trận mưa vẫn chưa dứt. Người ta có vẻ lo lắng khi dòng nước trên sông tuôn về quá nhanh. Lũ rồi, bà con ơi! Chẳng mấy chốc, nước đỏ ngầu sủi bọt, réo sùng sục, kéo về làm ngã rạp các bụi cây hai bên bờ. Một số người bên kia sông lo xa, nhanh chân trở về. Ngôi nhà nằm lẻ loi gần chân cầu thoáng chốc đã bị dòng nước nhấn chìm. Vẫn còn một người đàn bà trong ngôi nhà đó. Cây cầu gỗ khá vững chắc nay đã nằm trong biển nước. Vậy là còn nhiều người kẹt bên kia sông không trở về bên này sông kịp rồi. Mấy chiếc ca nô của huyện đã nhanh chóng lên đường, chạy ngược với dòng nước lũ cuồn cuộn. Họ tìm cách cứu người đàn bà còn trong ngôi nhà ở sát chân cầu kia. Nước lên nhanh quá, không ai trở tay kịp. Cứu được bà ta cũng rất vất vả, mấy người cứu hộ phải tìm đủ mọi cách, quăng dây vào cho đụng nóc nhà; còn người đàn bà ngồi lấp lửng trên nóc nhà, hai tay bám vào cây gỗ, đang còn run lẩy bẩy vì lạnh. Dòng nước xoáy mạnh cứ dạt sợi dây ra rất khó nhọc. Cuối cùng, họ cũng đã quăng được sợi dây, tìm cách áp sát chiếc thuyền máy để cứu được bà. Khi ca nô trở vào bờ, mọi người dân ai cũng thở phào nhẹ nhỏm, họ reo mừng. May có đội cứu hộ đến cứu kịp chứ không thì bà cũng bị nước lũ cuốn trôi ra biển. Mọi người xúm xít xung quanh, mang chăn ủ ấm cho bà. Trời cũng về chiều, rồi tối dần, hi vọng còn quá mỏng manh. Biết bao giờ trời mới hết mưa, nước rút để bà con bên kia sông trở về nhà đây? Những người thân nhấp nha nhấp nhỏm, lòng nóng như lửa đốt, họ lo lắng vì còn người thân kẹt lại bên kia bờ sông. Chỉ qua một đêm, sáng hôm sau, mọi người thức dậy sớm chạy ra xem cầu . Nước đã tràn lên cả mấy nhà đầu xóm, chiếc cầu gỗ đã bị cuốn phăng đi mất rồi, nó trôi dạt về đâu dưới đó. Cả cây cầu sắt và chiếc cầu xây vững chắc như cầu Tân Lý cũng bị dòng lũ hung tợn cuốn phăng đi mất. Mấy ngôi nhà gần cầu Tân Lý cũng đã bị sập đổ cả xuống lòng sông. Nước lũ đã làm gãy cầu Tân Lý, cắt đứt bên này và bên kia bờ sông, nơi cuối dòng sông Dinh, trước khi đổ ra biển Đồi Dương.

Trên đường về La Gi, nước tràn lênh láng qua đường lộ, ngập bạc trắng cả cánh đồng Tân Thiện. Một sự tàn phá thật khủng khiếp. Máy bay lên thẳng bay đi tiếp tế, cứu trợ cho những người còn kẹt lại tối hôm qua. Trên máy bay, người ta thả mì tôm, vài thứ đồ ăn liền, nước uống xuống. Đợi bao giờ nước sông rút bớt, họ mới tìm cách trở về nhà, đó là điều mong mỏi duy nhất của những người còn bên kia bờ sông.

Rồi dòng nước hung hãn kia cũng nguôi dần cơn thịnh nộ, bao nhiêu nước đã đổ dồn ra biển Đông. Không còn chiếc cầu gỗ bắc qua sông, họ tìm cách qua về bằng cách đu trên mấy sợi dây cáp treo nối từ bên này bờ qua bên kia bờ. Đã một tháng trôi qua, phương tiện đi lại của người dân vẫn bằng cách ấy trong lúc chờ nhà nước bắc lại chiếc cầu. Chiếc cầu thường ngày là huyết mạch cho bao người dân, giờ đây họ lại càng nóng lòng chờ đợi cầu nối lại hai bờ. Cũng một buổi chiều ảm đạm, tin tức người ta lan nhanh: thằng Tiến, con trai bà Đợi, hàng xóm nhà tôi, trong lúc vượt qua sông để về, đã bị dòng nước cuốn đi mất. Thôn xóm xôn xao cả lên vì tin dữ này. Bà con thay nhau đi dọc theo bờ sông để tìm. Ngay cả ngày hôm sau vẫn chưa tìm ra người. Tính từ quãng sông này ra đến biển độ chừng gần mười km, họ sợ trôi mất xác ra biển là không còn cơ hội. May thay, sáng sớm hôm sau, người dân ở xóm chài Tân Long bắt gặp được thi thể thằng Tiến tấp vào cồn cát ven bờ.

Đám tang nó thật ảm đạm. Cứ ngỡ rằng lũ quét đã qua đi, không còn gì nguy hiểm, nhưng phút chốc sơ sẩy là tai họa giáng xuống. Nếu như nó chịu khó đi về xa hơn bằng con đường vòng, không liều lĩnh như vậy thì đâu có chuyện xảy ra. Con nước hiền hòa nhưng cũng có lúc thật sự hung dữ…

Ai cũng bảo xứ Hàm Tân là vùng đất ít bị những cơn bão cuối mùa ghé qua. Thường là miền Nam ít bị bão lũ như miền Trung, nhưng có khi cũng phải hứng chịu cảnh thiên tai như cơn bão số 5 năm 1997 ở Kiên Giang.

Năm 2006, sau một vài tuần nhập học, vào đầu năm học mới, nghe tin bão về, dự báo sẽ trực tiếp vào Bình Thuận, đổ bộ ngay Hàm Tân, làm ai cũng phấp phỏng lo sợ. Từ buổi sáng, nhà trường đã đóng cửa, cho tất cả học sinh nghỉ học. Ngay chiều hôm đó, tôi vào chở mẹ ra nhà mình, để có gì thì cũng có thể bảo vệ, lo lắng cho mẹ già. Trời tối dần, không gian im ắng lạ thường, càng về đêm thì tiết trời có vẻ oi bức hơn. Theo dự báo thì khuya nay, cơn bão sẽ vào đến đất liền. Hơn 12 giờ khuya, bão thật sự đến rồi. Gió bắt đầu nổi mạnh hơn. Tôi đứng trong nhà nhìn qua khung cửa kính, thấy cây cối bắt đầu lay động mạnh hẳn lên. Mưa ập đến. Những cành cây nghiêng ngã. Mưa kèm theo những tia chớp liên tục xé ngang bầu trời. Trong nhà không ai dám ngủ, cứ đứng ở cửa, lo lắng nhìn ra ngoài đường. Thời gian đêm nay sẽ trôi qua chậm chạp, nặng nề. Không biết chừng cơn bão này sẽ tàn phá những đâu, nhà mình có thoát khỏi không? Ngoài trời, mưa gió vẫn tung hoành. Ngôi nhà này mới được xây khoảng vài tháng, có vẻ vững chắc hơn trước sức mạnh của gió. Cũng may bão đi qua vùng này không mạnh. Chúng tôi cầu mong sao cho an lành, mong trời mau sáng. Rồi gió cũng giảm dần. Khoảng gần sáng thì trời chỉ còn mưa lất phất.

Trời sáng, ai cũng đổ ra đường xem cơn bão đã tàn phá những nơi nào. Vậy là tâm bão đi thẳng vào Bà Rịa-Vũng tàu, còn Hàm Tân nó chỉ đi lướt qua. Tuy thế mà dọc đường ven biển cũng biết bao nhiêu ngôi nhà trốc mái, cây cối đổ ngỗn ngang.

Bây giờ vào cuối tháng Mười, cũng là mùa bão, những cơn bão đến muộn, kèm theo mưa to, gây lũ lụt ở miền Trung. Tôi thấy những hình ảnh thương tâm của đồng bào xứ mình, mà thấy đau lòng. Tại sao dân mình cứ mãi chịu cảnh thiên tai. Bao nhiêu của cải, dè xẻn bấy lâu đã bị trôi theo dòng nước. Giữa biển nước ngập mênh mông như thế, cái sống cái chết quá kề cận. Thương biết bao khi nhìn thấy những cánh tay kêu cứu từ mái nhà trổ mái. Thương sao những bà mẹ già đứng trên mái nhà chới với.

Lũ dồn, lũ dập như thế, mà cơn bão mạnh Megi, bão số 6 còn đe dọa đổ bộ vào biển Đông ! Hướng bão đang đổ thẳng vào miền Trung…

Tháng 10 năm 2010
Dinh thi Hiep

Sunday, October 17, 2010

THƠ: HỒI TƯỞNG







Xa mái trường xưa thuở mới yêu

Áo trắng
thôi nay giã biệt rồi

Khói lửa quê hương thời ly loạn

Theo bước quân hành vui núi sông

Ngày trở lại đây ta gặp nhau

Tưởng hồn chai đá bỗng dậy tình

Nghe lòng sống lại thời niên thiếu

Lao xao cười nói tuổi học trò .



Cát trắng Động Đền - Bình Tuy 22 tháng 3 năm 1983

Thursday, October 14, 2010

y khoa: BỆNH CAO HUYẾT ÁP

HYPERTENSION là danh từ chỉ về chứng áp lực máu bị cao hay Áp Huyết Cao . Áp Huyết là số đo áp lực máu trong động mạch máu . Động mạch giống như các ống dẫn máu đi khắp thân thể của bạn. Áp lực máu cao gây tổn hại động mạch, các cơ quan nội tạng như tim , thận, và mắt.

Cao áp huyết gây nên chuyện gì??

Cao áp huyết làm hư hại các mạch máu khắp thân thể.Hậu quả Về sau , các mạch này bị vở toác ra gây thương tổn cho các bộ phận trong thân thể bạn. Đa số mọi người đều không biết họ bị cao máu cho đến khi các biến cố xảy ra như :
• cơn suy tim
• Hư THẬN
• tính phồng cơ của dương vật bị hư
• tai biến não
• Mắt bị hư hại
• Aneurysm: thành mạch máu bị trương phồng do đó bị mỏng ra nên dễ vở bung ra.

SỐ ĐO HUYẾT ÁP CÓ Ý NGHĨA gì?



Có 2 số đo trên máy đo huyết áp. Systolic: Số đo nằm trên chỉ lúc tim co thắt.
Số đo dưới diastolic: để chỉ lúc tim nghỉ ngơi không còn co thắt. Áp lực máu lên xuống thay đổi trong ngày , do vậy số đo trung bình áp lực máu rất quan trọng.

Systolic cần thấp hơn 140
• Đây là số đo áp huyết của bạn khi tim đẩy máu vào thân thể bạn
• Tốt nhất khi số đo nhỏ hơn 120, có thể cho phép giữa 130-140 thôi còn trên 140 là quá cao
• Các số đo này rất quan trọng cần theo dõi

Diastolic cần thấp hơn 90: :Đây là số đo áp huyết khi máu trở về tim

Cái gì làm áp huyết bị cao?

A. Những nguyên nhân bạn không thay đổi được :

1. Tuổi tác(càng cao tuổi áp huyết càng cao )
2. Do tiền sử về gia đình

B. Những thứ bạn có thể thay đổi được:

1. Những thứ bạn ăn( đọc trang kế)
2. không biết hoạt động
3. quá nặng cân
4. quá căng thẳng

Làm thế nào bạn có thể làm giảm cao máu?

-ăn uống tốt, bạn hãy biết giới hạn và giảm MUỐI bằng cách tránh dùng nước tương , thức ăn đóng gói, đồ hộp, dưa muối và muối tại bàn ăn.

-Tập thể dục : gắng 5 ngày 1 tuần, mỗi lần 30 phút Đi bộ là thể dục hay nhất.
- Hãy giảm cân
- Giảm căng thẳng
- Bỏ hút thuốc!
- Hạn chế rượu:
1 cốc/ngày cho đàn bà
2 cốc/ngày cho đàn ông
Nhớ uống thuốc đều đặn: Nếu bác sĩ của bạn cho thuốc hạ cao máu , điều quan trọng rằng bạn hãy uống thuốc cho đúng.


Theo dõi áp huyết của bạn:

Kiểm tra số đo áp huyết của bạn cho thật chắc nằm dưới số đo 140/90 bất cứ lúc nào.

• Hãy mua 1 máy đo áp huyết ở cánh tay tại các cửa hàng thuốc.
• Khi đo áp huyết phải trong tư thế ngồi, hai chân tréo nhau , bạn chân ngang bằng trên sàn nhà, còn cánh tay để thoải mái trên mặt bàn.
• Bạn hãy đo 3 lần 1 tuần vào những thời điểm khác nhau trong ngày.
Nhớ ghi những số đo đó mang đến bác sĩ của bạn vào lần hẹn kế tiếp .

ĐỪNG HÚT THUỐC
Hút thuốc không những làm hại phổi bạn mà còn làm tổn thương đến tim mạch của bạn nữa.
Hàng năm có đến 1.5 triệu người Hoa KỲ bị suy tim , trong đó 500,000 người bị tử vong vì chứng này. Hút thuốc lá làm gia tăng khả năng suy tim và tai biến não rõ ràng nhất.


Thử tìm hiểu về Huyết áp thấp (HYPOTENSION
)

Nếu số đo huyết áp chỉ 120/80 chúng ta xem như bình thường. Nhưng mỗi khi huyết áp chúng ta thấp quá dưới 90/60 thì chúng ta đang bị chứng HẠ HUYẾT ÁP (hypo-tension)nhưng thứ này không gây triệu chứng và chưa cần quan tâm lắm cho vấn đề chửa trị . Nhưng có nhiều lúc cơ thể gặp vấn đề hệ trọng cần cung cấp thức ăn và dưỡng khí cho não bộ, thì chứng hạ áp có thể đe dọa tính mạng cho bệnh nhân .

Ai cũng có nguy cơ hạ áp huyết, nhưng có vài nhóm dễ mắc chứng này; thí dụ có tới 30% người già thường gặp trường hợp huyết áp giảm đột ngột khi đang ngồi hoặc đang đứng chẳng hạn .

Dinh trong Phuc 14/10/2010


source: Pacific Free Clinic Stanford Medicine School

Friday, October 1, 2010

Y KHOA: Tại sao Cholesterol là chuyện quan trọng



Nếu máu vào tim bị nghẽn thì bạn bị tai biến tim.

Hai nơi quan yếu đáng lo khi bị nghẹt máu là tim và não. Nếu máu vào tim bị nghẽn thì bạn bị tai biến tim. Cơn tai biến tim là nguyên nhân số 1 dẫn đến nhiều cái chết cho người lớn tại Hoa kỳ. Có đến 20 và 30 % người trụy tim bị chết . Nếu máu bị nghẽn tại mạch máu não thì bạn bị tai biến não(stroke). Tai biến não cũng đưa đến tử vong hay bại liệt, khó khăn khi nói và nuốt, cũng như không hiểu lời nói và mất trí nhớ.


vì một mẩu từ khối cholesterol đông kết tách rời ra đi theo mạch máu từ tim về não bộ làm nghẽn lối máu cung cấp cho não bộ.
Nếu máu bị nghẽn tại mạch máu não thì bạn bị tai biến não(stroke).


Con số cholesterol của bạn có nghĩa gì?

LDL ((low-density lipoprotein)cholesterol xấu/-- Mục tiêu DƯỚI 100mg/dL [miligam/deci-lit]

Tại sao cholesterol lại cao hơn?
Tại thức ăn gồm:
xấu: mỡ động vật và mỡ bảo hòa(thịt sữa bò, bơ lỏng ,phô mát, kem,dừa )
tốt:có chất xơ(rau đậu ngũ cốc nguyên , thuốc về xơ mutamucil, benefiber)
Quá cân lượng do :
ít tập thể dục
Di truyền(gia đình)

HDL (high density lipoprotein / cholesterol tốt mục tiêu phải TRÊN 40mg/dL [miligam /deci-lit]

Cái gì làm cholesterol tốt bị giảm mất?
Do tiểu đường hay cao máu vì đường
Nhất là vì ăn nhiều đường, cơm trắng, bún, khoai hay đồ ngọt.
Do quá mập , thiếu thể dục , cũng như di truyền.

TRIGLYCERIDES (là dạng loạt acit béo có năng lượng cao)-mục tiêu DƯỚI 150 mg/dL

cái gì làm triglycerides bị cao?
Tiểu đường hay cao máu vì đường
nhất là vì ăn nhiều đường, cơm trắng, bún phở, khoai hay đồ ngot.

.1 Ăn uống tốt:
2. tập thể dục
30 đến 60 phút thể dục hàng ngày giúp giảm cholesterol
3. Giảm cân , dù 5 pounds cũng hạ được cholesterol
4. uống thuốc
5.Ngưng hút thuốc lá

Tôi cần ăn gì để tránh rắc rối về cholesterol?
Bạn cần thời gian để thay đồi món ăn. Hãy thay đổi mỗi lúc mỗi thức ăn. Món nào dễ thay đổi thì hãy làm trước.
Hãy biết thửơng thức món ăn của mình:
Nhai chậm, nên ăn tại bàn(tránh ăn khi lái xe hay xem TV) nên ăn chung với gia đình hay ai khác nếu có thể.
nên ăn thức ăn tốt cho sức khỏe:
-rau, đậu, chất xơ đều hạ cholesterol
-chọn ngũ cốc, gạo lứt, lúa kiều mạch,lúa mỳ chứa nhiều xơ hơn cơm trắng , bánh mỳ, bún. Nếu bạn không đủ chất xơ thì uống thuốc chứa xơ như Mutacil
-Nên ăn trái cây nguyên hơn là uống nước vắt
-ăn thịt có màu trắng và đồ biển
-Cá thu cá ngừ halibut, hồi cá trích nục đều là chọn lựa tốt
-nên lạng mỡ vứt đi , đọc kỷ bảng phân chất trên nhãn hiệu tránh loại dầu có nạp hydrogen
-chọn loại mỡ tốt, dầu oliu, dầu phụng, dầu canola đều tốt hơn shortening, margarine bơ dừa và dầu cọ.Nên ăn ít thức ăn từ sữa chưa lọc béo , kem, và thịt có màu đỏ.
Bạn hãy tự làm lấy thức ăn cho bạn:
- Thức ăn tại tiệm hay thức ăn nhanh và đóng hộp thường chứa nhiều mỡ xấu cùng muối. Nếu bạn tự nấu được thức ăn thì tốt cho sức khỏe hợn Nên bới những thức ăn tốt cho sức khỏe mà bạn nấu tới nơi làm việc dùng trưa hay cho bữa lỡ. Điều này còn tiết kiệm thêm tiền bạc cho bạn.

Translation from The Pacific Free Clinic PFC Stanford University
October 1st 2010
Dinh hoa Lu

Wednesday, September 22, 2010

VĂN: Một khoảng không gian


Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân
(ben xuan /van cao)




Tuy là ở xứ người nhưng tôi cũng tạo được một khoảng không gian ở vườn sau để có những giây phút lắng đọng tâm tư thư giãn ngó trời trăng mây nước.
Tôi chẳng cần gì phải có một hòn non bộ xây dựng lắm công phu mới tạo được một không gian "nhàn" cho riêng mình. Ở đâu cũng được, dù một căn gác nhỏ trong khu apartment hay khu nhà single house đắt đỏ hay trong một khu mobile home, chữ "nhàn" nó phát xuất từ trong tâm tưởng của tôi mà ra.

Chứng minh ư? thì tôi đang ngồi đây, có gì đâu ! một mình tôi ngồi ở vườn sau, cái ghế nhựa, một luống cải vừa lên , vài chậu cúc đủ loại hết mùa , cây ổi lá đang ra và chưa bao giờ thấy trái. Thế mà lạ thay tôi vẫn thấy khung trời quê hương đang đến với "riêng tôi"-- một mình.

A, thì ra chữ nhàn nó cũng dễ không "lắm tiền mua" !

Rồi mới thấy câu thơ của cụ Nguyễn công Trứ xưa tôi học dưới mái trường cũ Nguyễn Hoàng nó thấm thía làm sao! một ý nghĩa thâm thuý của bài cổ văn từ Cô Hồng , thầy Liệu, cô Lan quốc văn ...mấy mươi năm sau nó mới hiện ra ý nghĩa tại xứ lạ quê người
:

"Thị tại môn tiền náo
Nguyệt lai môn hạ nhàn "


hay;

"Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc "..
.
còn chừ tôi thì:

"Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn "(Nguyễn công Trứ)


thứ chim se sẻ y hệt những bầy chim se sẻ ngày xưa Quảng trị.

Thế đó, ở đâu cũng được, tôi chẳng cần cầu kỳ lắm thứ mới có được chữ "nhàn".
Tôi cũng chẳng biết gì về thiền hay yoga gì cả, cứ thả hồn trầm lặng dựa lưng vào chiếc ghế nhựa nghe tiếng bầy chim ríu rít vườn sau, ngắm mây bay thế là nhàn rồi.
Ngang đây, tôi kể bạn nghe chuyện bầy chim vườn sau của tôi. Tôi dám quyết đoán bầy chim tôi hay cho cơm là thứ chim se sẻ y hệt những bầy chim se sẻ ngày xưa Quảng trị. Xứ Mỹ đúng thứ chim này phải to chứ; trái lại bầy chim sẻ tôi hay cho cơm nó nhỏ thó nhanh nhẹn, lạ nhất màu lông chúng cũng màu đà(người Bắc gọi là nâu).
Bầy chim sẻ tôi hay cho ăn , cứ sáng là ríu rít đậu chờ ở vườn sau.

Tôi quên nói với các bạn rằng xứ người ta loài vật không bao giờ sợ người vì có ai làm hại nó đâu. Tôi chợt cười nhớ lại khi đi bộ trong xóm nhà tôi. Bên lề đường mấy chú quạ vừa kiếm trái cây rụng bên đường vừa "thao láo " mắt nhìn tôi chẳng có gì "kiêng dè" cả. Chưa hết, đi ngược lên sau các đám cỏ quanh mấy biệt thự trên các triền cao, mấy bầy nai mẹ con đang nhởn nhơ kiếm cỏ. Cũng chưa hết, mấy bầy gà tây hoang dã từ trên chóp núi nó xuống tận đây kiếm ăn có sợ ai đâu !
Chữ hoà bình tôi kể chưa hết với bạn, không biết bạn có tin không? Có bữa con tôi nhìn ra cửa sổ, sáng thật sớm mấy con nai về kiếm cỏ non ngay vườn trước nhà tôi. Trời sáng hẳn chúng thản nhiên nghênh ngang lên lại núi .

Trở về chữ nhàn của tôi với bầy chim sẻ vườn sau; khi tôi một mình trầm lắng thì chúng cũng tíu tít chờ ăn. Cũng có mây con chim xanh chúng giống chim xanh quê mình. Chim xanh này hung dữ,hay ở một mình không từng bầy như bầy chim sẻ, khi đến giành cơm là bầy chim sẻ bay tán loạn chờ con chim xanh đi mất mới dám bay trở lại. Dĩ nhiên bầy sẻ này làm sao sợ người , nhất là tôi hay cho nó ăn.Chưa hết, tôi còn nghe từ vườn nhà bên khi mặt trời và nắng ấm lên cao có tiếng chim kêu mà tôi dám tin là tiếng sơn ca, tiếng kêu tôi đã nhớ nằm lòng xưa tôi hay đi bộ qua chùa Sắc Tứ Ái Tử. Ngày xưa qua chùa Sắc Tứ, tôi hay xuyên qua mấy cánh đồng cát hoang. Vừa đi tôi vừa ngắm mấy con sơn ca chúng thỉnh thoảng bay lên trời cao vỗ cánh đứng yên. Tiếng chim hót đổ hồi, liên tục , cao ngất một hồi rồi từ từ hạ cánh, im lặng; tiếp tục lại con sơn ca khác bay lên và lập lại nhịp điệu như thế . Đặc biệt, tiếng chim sơn ca lanh lảnh trong vắt khác với tiếng bầy chim se sẻ nghe sao "ríu ra, ríu rít ".


tiếng chim sơn ca lanh lảnh trong vắt khác với tiếng bầy chim se sẻ




Giờ tôi nói đến đám cải vườn nhà :
Đám cải của tôi đã lên hơn ba lá , màu xanh nõn nà .Một thời gian nữa nó lên bông , sắc hoa vàng rực. Màu vàng hoa cải cũng là một trời quê hương khi mùa đông về những gánh cải cay từ Nhan Biều với chuyến đò ngang đem qua Chợ Tỉnh; hay từ Sãi gánh lên năm ba cây số gánh bộ.
Thế đó, tôi nghiệm ra rằng sau thì giờ vật lộn với công ăn việc làm, cùng những bất đồng ngôn ngữ, những căng thẳng từ luật lệ phép tắc xã hội xứ người ta, tôi phải tạo cho chính tôi một không gian nào đó tĩnh lặng cho mình. Dù nhỏ bé đơn sơ nhưng khi chính tôi tự thoả mãn và bằng lòng với nó thì chữ NHÀN đến không khó.

Bông hoa quỳnh đầu tiên tui trồng tại xứ Mỹ- quỳnh ở đây khác quỳnh VN vì nó nhiều lá ít bông


Tôi lại nhớ về trường xưa thầy cô cũ ,câu thơ cổ văn còn văng vẳng đâu đây :
...
“Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn "

và tôi cảm thấy tâm hồn mình vượt khỏi cách trở không gian, như bay bổng trở về với làng xưa xóm cũ bên mái tranh nghèo dào dạt tình quê .

Đinh trọng Phúc

Friday, September 17, 2010

THƠ : CUỒNG


hoa biển
[xin bấm chuột vào từng tên bài viết để tiếng nhạc khỏi bị chồng lên nhau ]



Gom hết trời xuân dành cho em

Đốt cả rừng xanh sưởi hồn tình

Muốn nuốt hồn ai theo nhịp nhớ

Thâu ngắn chân trời để tới em

*****

Yêu em muốn dậy một hồn thơ

Bằng máu con tim viết thành dòng

Mơ ngắt hết hoa trên trái đất

Dâng hiến người yêu lấy nụ cười

*****

Nhớ em muốn vươn thành chim biển

Vỗ cánh bay tìm khắp bốn phương

Vượt hết không gian chim không mỏi

Tìm đến bên em thoả mộng tình.


Xuân Sơn 21 tháng 3 năm 1983

THƠ: TỰ CẢM




[xin bấm chuột vào từng tên bài viết để tiếng nhạc khỏi bị chồng lên nhau]


Bâng khuâng liễu rũ bên thềm

Rán tây hiu hắt tiễn chiều xuân qua

Lao xao một nhánh anh đào

Chim nào chưa hót cho mùa xuân tươi

Nao nao lòng bỗng lạnh lùng

Tiếc xuân sao lại hững hờ với xuân .


xã Sơn Mỹ Hàm Tân Tết Canh Ngo 1990 ( 2/2/1990)[Be BI 5 tuoi/ 5th laman's birthday without any cake]
ngày tết dưới mái thảo trang /nhớ về những nhánh hoa anh đào của linh mục Nam giáo xứ xã Sơn Mỹ ,tôi đã đem về trồng quanh ngôi trường cũ này
Đinh trọng Phuc


Friday, August 20, 2010

Mùa Vu Lan nhớ Mạ



BIỂN QUÊ NHÀ (Động Đền Hàm Tân)


Mười mấy năm qua con không biết cái chợ thôn mình ra sao có thay đổi gì không ? Thời gian lặng lẻ trôi qua xứ biển Động đền. Làm sao con quên được những tháng ngày dài mạ vất vả truân chuyên nuôi cả gia đinh trong hoàn cảnh nghèo nàn khốn khó. Thời buổi đổi thay , hoàn cảnh túng ngặt, đồng cảnh ngộ với bao nhiêu bà con trong xóm thôn mình .

Và gia đình mạ cũng hoà mình trong nhịp điệu truân chuyên một vùng kinh tế nông phẩm cùng than củi xứ Động. Thêm vào đó đưa con trai của mạ phải xa nhà theo đổi thay lịch sử .

Khi con trở về đoàn tụ với gia đình mình, bên mạ thì Động đền- Hàm tân hoàn cảnh thay đổi. Con chỉ biết giúp mạ hoạ chăng oằn vai hai tháng ròng vác từ rừng Sơn Mỹ bao nhiêu là cây rừng, gánh tranh sửa lại mái nhà, che mưa trốn nắng. Con chỉ biết những vồng khoai, luống bắp trên cái rẫy cát trằng bạc màu, phong hoá vì lối canh tác đươc năm nào hay năm đó.

Rồi cái nghèo vẫn đeo mãi cho gia đình, cho mạ. Đôi vai mạ vẫn kẻo kẹt tháng ngày hai buổi chợ; chợ sáng Cam Binh và chợ Hôm Động Đền .

Làm sao con quên được cái chợ nhỏ bé xác xơ cạnh nhà. Chợ Cam bình với mái đình lợp tôn xiêu vẹo tạm gọi là bề thế nhất. Hai bên là những quán tranh, lỏng chỏng những cái sạp đan bằng cây rừng. Những cái sạp hàng tuy đơn giản vậy cũng ưu tiên cho các loại hàng "sang trọng " vào thời này như quần áo may sẵn , vài ba xấp vải hay năm ba loại hàng xén.


CHỢ BAN MAI CAM BÌNH , HÀM TÂN

Mạ không có may mắn đủ vốn liếng như người khác. Vốn liếng mạ chỉ đủ dọn lên một miếng ny -lon trải trên mặt đất toàn cát trắng. Vài ba xấp thuốc rê, vài ba thứ gia vị gói sẵn , hạt chè khô cùng dăm ba thứ lỉnh kỉnh tầm thường dân quê cần đến hàng ngày . Nền cát lợn cợn rác rến lâu ngày , vài ba cơn gió thổi hắt lên phủ đầy trên hàng của mạ .



BUỔI CHỢ NÔNG THÔN
Tết Ất Tỵ 1995 Lâm Ân đang bồng em Lâm Thu, Huệ đang cúi lựa dưa, cùng tru Khang, duy Trung

Vốn liếng của mạ co dần đi theo những miệng ăn trong nhà cùng những lon gạo ẩm vàng ố ưu tiên "cho bữa trưa". Gánh hàng mạ nhẹ dần, nỗi lo công nợ mạ càng tăng. Chợ sáng mới đông mạ đã lo gom tièn trang trải cho con buôn. Họ ngồi cạnh mạ thôi thúc , càu nhàu , than vản, ôi đủ thứ tiếng chì tiếng bấc! Chủ nợ này đi thì con buôn khác tiếp đến. Mạ phải tính toán chia xớt từng đồng tiền bán được trong buổi chợ nghèo để tạm đắp đổi cho từng con buôn cố gắng làm sao cho họ vừa lòng.

Có những lúc chợ vắng khách, mạ ngồi thẩn thờ như kẻ mất hồn. Những lúc này mạ vừa buồn vừa lo lắng nét mặt mạ đăm chiêu suy nghĩ con nhìn rất rõ. Những tiếng cằn nhăn của các mối bỏ hàng ôi đủ thứ tiếng bấc tiếng chì đổ vào tai mạ. Trời vẫn gió ,vẫn cát tung vào từng mớ thuốc rê, từng "ngảu" hột chè , vài ba gói vị tinh- bột ngọt hay tiêu đen loại lép hột rẻ tiền ...

Mạ còn lo làm sao có vài lon gạo cho trưa nay . "Mớ cá đuối mạ um sẵn các con nhớ nghe!".

Càng trưa khách thưa dần. Chợ Sáng chuẩn bị tan . Gió chướng vùng đất biển vẫn ào ào thổi . Những hạt cát bay vào mắt mạ. Những hạt cát theo tháng ngày làm mắt mạ mờ mau. Tháng ngày lo lắng, gian khó, cùng nỗi ê chề của gánh hàng nghèo. Một thời làm không đủ sống và chẳng ai biết làm nghề gì ngoại trừ vào rừng đốt than làm rẫy?

Gió cát bao năm mạ quen rồi cũng như từng cơn mỏi mệt bao ngày mạ phải ngồi chịu đưng. Cái buồn cái lo lớn nhất của mạ là làm sao nuôi sống gia đình và nỗi ray rứt theo từng câu năn nỉ với chủ nợ mối hàng.

Xế trưa mạ về ăn uống qua loa. Có khi mạ phải bới cho con trên rẫy với món ăn gì ngon nhất. Con biết mạ ưu tiên cho thằng con bao năm xa nhà. Rồi mạ lại sửa soạn gánh hàng cho kịp buổi chợ Hôm.

Cảnh chợ Hôm cũng gió cát tung bay, cũng lác đác vài ba miếng tranh che tạm. Lèo tèo vài ba người khách nhà nghèo chỉ đi chợ khi lỡ bữa. Chợ Hôm là nơi ngư dân có được vài mớ cá nhỏ buổi chiều chạy vội vào đây kiếm vài ba đồng bạc. Lúc này có tiền ,người bán cá mới mua vài ba thứ cần dùng cho buổi kéo lưới ngày mai như vài đồng thuốc hút vài hào gia vị. Lúc này mạ bỗng vui lên vì bán đươc hàng.

Đường về nhà mỗi lúc mưa con đường đất biến thành con sông "thuỷ lợi" với những hố sâu lồi lõm đầy nước. Có những đoạn nước băng qua đường chảy xiết. Cái cảnh "biển dâu " đường biến thành sông. Lúc này hình bóng mạ xiêu xiêu mò mẫm trong ánh sáng mập mờ. Trời tối hẳn mạ mới về đến nhà. Xóm quê những căn nhà tranh le lói ánh đèn dầu. Con đường trong xóm đen như mực. Những cơn chớp loé lên trong đêm làm rõ gánh hàng mạ về trước ngõ. Niềm thương của mạ dâng trào; mạ đã về với mái tranh nghèo ấm cúng.

Tiếng ểng ương kêu vang sau cơn mưa; tiếng quê buồn như cuộc đời của gia đình mạ. Thân cò lặn lội gần xa, mạ nuôi cả gia đình không chút quản công không lời than vản.

Cực khổ vẫn chưa buông tha cho mạ, cuộc đời không chịu êm xuôi. Chịu đựng mòn mõi lâu ngày thận mạ suy kiêt và viêm nhiễm. Từng cơn nhức buốt trong người cùng máu mủ. Nhưng thảm thay! mạ vẫn cắn răng không nói không than. Mạ vẫn chịu đưng hai buổi chợ sáng- chiêù và cái đòn gánh vẫn kẻo kẹt tháng ngày dày xéo lên đôi vai còm cỏi của mạ. Đau trong thân mạ vẫn lặng im. Hao mòn thân xác cho đến khi mạ gục ngã và mạ phải bị mất đi một trái thận trong người vì nó đã hư thối lâu rồi không còn cứu vãn được!



MẠ VỀ

Đã bao mùa Vu lan trôi qua con thật đáng tội vì chưa viết lên được công ơn trời bể và lòng hi sinh vô bờ của mạ. Con càng xấu hổ tủi nhục phận làm con không làm sao gánh bớt cơn đau nổi nhọc của mạ hiền. Vu lan này xin những dòng hồi ký của ray rứt của ăn năn con viết về mạ như lời sám hối, lời tri ân về mạ .

MẸ GIÀ NHƯ CHUỐI BA HƯƠNG
XIN TRỜI NGƯNG GIÓ RUNG TÀU LÁ CÂY

Gió ơi! xin gió thôi rung, để con còn về bên mạ nói lên những lời xưng tán công đức mạ tôi như biển rộng sông dài, mạ ơi!

Mùa VU LAN 2010
phật lịch : 2554
con trai của mạ
Đinh trọng phúc
san jose CA 20 /8/2010


DÌ VỀ THĂM MẠ



">

Thursday, August 19, 2010

ĐOẢN VĂN




Giọt Mưa Thu (Đặng thế Phong 1942)



Tôi hay hỏi chính tôi tại sao tôi hay viết về Quảng trị? Một điều dứt khóat rằng tôi không mơ làm một nhà văn mà tôi viết vì tôi thương tôi nhớ về kỷ niệm xa xưa, thời gian cùng biến đổi, cuộc đời đã đánh mất.

Những dòng chữ vội vàng không chuyên nhưng mang một hòai bão vẽ lại những gì ngày xưa hình ảnh một Q trị giờ không còn nữa.

Góc phố xưa, con đường thân thương , mái trường tuổi nhỏ, bức tường Thành cổ rêu phong phủ kín năm nào giờ chẳng còn chi.Và cố nhân xa xưa những người năm cũ cũng lần lượt "rũ áo phong sương" !

Tiếng hát Tuấn ngọc vẫn vang lên bên tôi trong blog của Văn Thanh tùng với bài Hoài cảm .." còn đâu mùa cũ êm vui...sương buồn che kín hồn người..qua dần những tháng cùng ngày..."

Vâng tôi đã thực sự hòa tâm hồn mình trong bài hát đó "cố nhân xa rồi có ai về lối xưa ".

Và có ai về lối xưa? vẫn ngân vang tiếp nối tiếng hát của một "người muôn năm cũ " tiếng hát cố ca nhạc sĩ Duy Khánh trong bản Làng Tôi "mơ trong bóng ngày về..quê tôi chìm trong trời mờ sương..là bao nguồn yêu thương " đang mong chờ bước chân viễn khách về thăm khung trời kỷ niệm dù chỉ một lần.

Vẫn âm vang bên tôi tiếng ca Ngọc Hạ trong bản Giọt Mưa Thu:"ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi..." những cơn mưa dầm Quảng trị vẫn những giọt mưa day dứt không thôi và mùa đông xa xưa năm đó, thành phố Quảng trị thu mình lại trong cơn lạnh đầu mùa, e ấp không thôi tiếng hẹn, tiếng đợi từ người tình - một thuở mới yêu.



Đinh trọng Phúc
2/6/10

Tuesday, August 17, 2010

Sùng Nhơn, miền quê xa



MAP OF HAMLET SUNG NHON - COUNTY DUC LINH - PROVINCE BINH THUAN VN




Tôi đã có một vài chuyến đi về thăm lại Sùng Nhơn, Đức Linh.
Trong mấy lần về đây, hầu như có gần đủ các anh chị của anh, còn tôi là người thay thế cho anh trong gia đình bên nội. Không có anh nhưng những kỉ niệm về anh, về cuộc sống đầy gian khổ trong mấy năm trời ở vùng đất nghèo khó này cứ theo nhau hiện về. Mọi người thay nhau kể chuyện ngày nào còn theo đội sản xuất ra đồng lao động. Công sức làm ruộng, cấy lúa, nhặt cỏ … được tính công và cuối vụ được trả bằng vài thúng lúa. Chẳng qua một thời để nhớ, để tưởng niệm quá khứ và tự hào vì mình còn đứng vững trong thời kì bao cấp ấy.

Tôi không hiểu sao vào lứa tuổi thanh niên, tôi có đủ sức khỏe và nghị lực đến như thế! Năm 1978, tôi đã cùng đoàn người lên khai phá khu rừng Bắc Ruộng, để cho hôm nay, đây trở thành một khu đông dân cư. Mùa hè năm sau, từ trường sư phạm Phú Long, tôi cùng anh lên xe về Bắc Ruộng. Hồi này, xe cộ hiếm hoi, việc đi lại rất khó khăn, chờ đợi mua được vé phải mất nhiều thời gian. Chiếc xe chạy bằng than ì à ì ạch trên chặng đường đất đỏ lầy lội, ngồi cạnh thùng than mà thấy người nóng hầm hập, mồ hôi đổ giọt, có nhiều lúc chúng tôi phải xuống xe, tài xế nóng lòng ngồi trên cabin rồ máy, còn đàn ông, thanh niên phụ nhau đẩy chiếc xe qua chỗ bị sụp lầy. Đây là núi Tà Pao, chỉ còn một quãng nữa là đến Bắc Ruộng. Bến xe là bãi đất trống, vắng ngắt như tờ, quanh đâu đó chỉ một vài ngôi nhà tôn mái lá kè lụp sụp. Chúng tôi mang xắc lên vai, chẳng có gì ngoài vài món quà đơn sơ đem về thăm gia đình; chuẩn bị tinh thần lội bộ, nghe chừng gần 30 cây số tính từ đây về đến Sùng Nhơn. Vừa đi tôi vừa quan sát hai bên đường. Xung quanh vẫn còn lắm trảng rừng, nhà cửa thưa thớt, đường lộ thật vắng vẻ, ít xe cộ và người qua lại. Trên đường đi, thỉnh thoảng, chúng tôi gặp một số dân địa phương, tiếng nói như người dân tộc rất khó nghe; tôi hỏi và được biết đó là người dân gốc ở đảo Phú Quý, Phan Thiết, vào đây sinh sống. Trời chiều đã xế bóng, mồ hôi nhễ nhại, bước chân chúng tôi vẫn bền bỉ trên con đường dài băng qua xã Nghị Đức, Mé-Pu…Vừa đi vừa trò chuyện nên cũng quên đi sự mệt mỏi, lâu lắm mới dừng lại, ngồi xuống ven đường xoa bóp cho đôi bàn chân bớt tê cứng. Đi mãi cho đến khi trời vừa sập tối chúng tôi mới về đến nhà.



sông La Ngà phát nguyên từ cao nguyên Di linh

Tôi đã từng nghe anh kể vào thời gian đầu mới lên xứ này, anh vào rừng chặt tre về bán ở chợ Vỏ Su. Khi bơi qua sông La Ngà, anh ôm mấy cây tre, dựa vào sức nước để vượt qua bên kia bờ. Số tiền bán tre, anh đem về đong gạo nuôi gia đình. Anh còn đưa cho tôi xem mấy vết sẹo còn in rõ ở trên trán và cánh tay, vì một hôm bị tai nạn, do không có kinh nghiệm khi đi rừng. Mùa hè năm sau, anh và người chị cả làm đơn đi học sư phạm, gọi là để thoát ly, để thay đổi cuộc đời, thoát khỏi cảnh khổ. Thời gian đầu và mãi về sau này, anh hay bị chứng đau nửa đầu, cũng có thể cơn bệnh ngặt nghèo đã ngấm vào người? Cuộc đời anh thật ngắn ngủi, chưa đủ để làm hết những dự định đang còn dang dở…Anh để lại cho tôi tiếp nối trên con đường anh đã chọn.
Sùng Nhơn là miền quê mới của người dân Quảng Trị. Đây là một vùng quê nghèo, nằm cuối cùng của tỉnh Bình Thuận và gần giáp với tỉnh Lâm Đồng. Phía tây là những dãy núi cao xa tít chân trời. Dân ở đây có thể đi tắt theo con đường từ Sùng Nhơn ra đến Định Quán, Phương Lâm, rồi từ đó lên Bảo Lộc, Lâm Đồng. Người ta bảo “Đất lành chim đậu”, điều đó cũng đúng, vì những năm 1977, 1978 là năm thiếu đói, con người phải biết dựa vào đất để mà sống; cảm ơn trời đất đã cho con người có cái để ăn qua những năm tháng cơ cực sau chiến tranh. Dân tứ xứ về đây định cư theo chính sách di dân, khẩn hoang – kinh tế mới. Giờ đây, hai bên đường, thay thế những trảng rừng là xóm làng, nhà cửa khá khang trang, xa kia là những đồng lúa xanh rì xen kẻ nhiều nương bắp trái vụ. Vì đây là một vùng đất trũng nằm gần núi nên đầu mùa hè thường xảy ra những trận mưa dông kèm theo một vài cơn sét đánh chết người. Nhà nước đã cho xây những cột thu lôi nằm chơ vơ giữa đồng ruộng. Ngày trước, học sinh đi học trường cấp 3 ở Vỏ Su, hôm nay ngay tại xã Mé-Pu đã có một trường Trung học phổ thông, làm cho các em đỡ vất vả, khỏi phải đi học xa nhà. Đường sá đã được làm mới, tuy nhiên vẫn còn những đoạn đường còn quá hẹp, gồ ghề lắm ổ voi, ổ gà.

Quanh năm, có một số người dân sống bằng nghề câu cá trên đồng hoặc cất vó ven sông. Một dịp về ngang Vỏ Su, chúng tôi ghé vào một quán ven đường để thưởng thức món cháo cá lóc. Mùa mưa, nước lủ tràn về trên sông La Ngà, nước tràn lênh láng vào các ruộng đồng. Dòng sông ở đây hẹp và sâu, nhìn thấy dòng nước đỏ lừ lừ chảy ùng ục cứ tưởng tượng bao nhiêu nước trên rừng theo nhau tuôn về xuôi. Có khi tôi nghe người ta kháo nhau đâu đó trên sông La Ngà có cá sấu, không biết thực hư như thế nào. Từ Sùng Nhơn đi qua Vỏ Su có khi người ta phải đi đò rất là nguy hiểm, nhất là vào mùa nước dữ, dòng nước xoáy hung tợn có thể làm cho chiếc đò lật úp, chìm nghỉm.


Đầu mùa hè năm 2009, tôi đi công tác ở Nam Chính, Vỏ Su, tôi có ý định buổi tối hôm đó về thăm anh họ tôi ở Sùng Nhơn. Chúng tôi không đi về đường Bắc Ruộng mà đi theo đường Lạc Tánh - Huy Khiêm- Vỏ Su. Ghé Lạc Tánh, ngồi nghỉ ở một quán nước bên đường, thật ngạc nhiên khi nhìn thấy những chú chuột đồng nghe nói là béo ngậy đang được chưng bày như món đặc sản, món ruột của dân nhậu. Tôi đợi đứa cháu chồng(nhà ngay thị trấn Lạc Tánh này), gặp nhau tại quán, cùng uống nước chuyện trò. Mới đầu mùa mưa mà dân ở đây trồng bắp đã thu hoạch, từng thúng bắp chín bày bán dọc đường. Tôi hỏi đứa cháu về món chuột đồng kia. Cháu tôi cười cười trả lời: “Ai biết đó là chuột đồng hay chuột nhà, làm sao mà phân biệt được?”.

Tôi không biết Huy Khiêm ở đoạn nào trên chặng đường mà tôi đã đi qua? Tôi đã quên mất, không nhớ rõ nơi mà ngày trước vào năm 1976, 1977 sau giải phóng , ba tôi đã gần hai năm sống tại trại cải tạo Huy Khiêm này. Một vài lần tôi tìm lên thăm nuôi ba tôi. Được phép của cán bộ trại giam, tôi vào thăm ba. Ông vẫn nụ cười hiền lành, hỏi thăm về gia đình, nhận quà thăm của nhà mà rưng rưng nước mắt. Tôi hỏi ba làm những công việc gì, có nặng nhọc lắm không? Ba tôi kể rằng ông được giao cho việc bốc hạt đậu phụng, thứ nông sản do chính tay các anh em lao động, làm ra. Giờ đây ông còn được giao việc chăn giữ mấy con bò của trại. Ông hay dắt chúng ra gần hàng rào cho ăn cỏ. Có khi vài người dân cảm thương khi nhìn thấy liền dúi vào tay ông ít tiền. Ông không biết dùng để làm gì, để dành lại khi tôi lên thăm ông gởi về cho mẹ tôi. Khi vào rừng, có vài buồng chuối sắp chín, ông tìm cách bẻ xuống, đem dú vào bụi cây đến khi chín hẳn đem về cho anh em ăn dần. Ngày mồng bốn Tết năm 1976, tôi lên thăm ba tôi. Có sự trùng hợp ngẩu nhiên hay linh tính báo điều không lành, mà ba tôi đưa cho tôi gói đồ gởi về nhà, trong đó có một chiếc khăn trắng, tôi vô tư lấy khăn cột lên tóc mình. Ai ngờ đó cũng là ngày ông nội tôi ở Huế sắp từ giã cõi đời khi bên cạnh không có người con trai trưởng, mà người con ấy chính là ba tôi, đang còn ở trong trại. Tôi cứ suy nghĩ mãi về điều này, con người chắc chắn có một mối linh cảm, ràng buột với nhau, nhất là những người thân thích ruột thịt. Ba tôi khi biết tin ông nội mất chắc đau khổ, dằn vặt vô cùng! Rồi cuối cùng ba tôi cũng rời trại, trở về với gia đình, tuy nhiên sức khỏe của ông về sau không được tốt lắm.Trại Huy Khiêm đã gắn với bao kỉ niệm vui buồn của những người như ba tôi đã từng một thời làm việc cho chế độ cũ, còn sau này qua bao nhiêu năm tháng cố gắng phấn đấu cải tạo để trở về đời thường, sống hòa nhập với xã hội; nhưng giờ thì đa số những người ấy đã già nua hay có thể không còn sống trên cõi đời này nữa.



ruộng lúa sùng nhơn còn có thói quen đốt rơm làm tốt đất


Như ý định, tôi ghé về Sùng Nhơn. Ngang ngã ba, tôi đã nhác thấy anh tôi đứng chờ. Tôi chia tay người bạn ở đó, hẹn sáng hôm sau gặp nhau tại chợ để về Vỏ Su. Người bạn tôi cũng tiện dịp về thăm nhà em trai ở Đa Kai, cách chừng vài cây số. Đa Kai là vùng đất mới khai hoang sau này, là nơi đang khai thác nguồn tài nguyên nước khoáng. Tôi ở lại một đêm với gia đình người anh họ, con cậu tôi. Khoảng ba giờ sáng, khi trời còn tối đen như mực, anh tôi đã đi ra bờ sông. Ngày nào cũng như thế, anh ra sông gỡ số cá mắc lưới mà chiều hôm trước anh giăng câu. Hôm nay, anh bắt và bán cá được mười mấy nghìn, còn mớ ốc bươu anh lượm ở ruộng được lưng giỏ, đem về băm nhỏ làm thức ăn nuôi bầy vịt. Anh còn than vãn năm nay nạn chuột đồng phá làm mất mùa lúa lấy đâu ra tiền lo cho con ăn học. Chăn nuôi, trồng trọt, làm ruộng, bắt cá đã biến anh trở thành một nông dân thực sự.Thấy người anh gầy gò, đen đủi vì dầm mưa dải nắng, tôi rất mủi lòng. Anh là con trai cả của cậu tôi; gia đình cậu tôi ngày trước ở Quảng Trị thuộc vào hạng công chức, có một cơ ngơi tương đối khá. Chiến tranh đã cướp mất tất cả. Giờ đây hầu hết các con của cậu tôi đều lam lũ, sống bằng các nghề lao động là chính.

Người dân về đây lập nghiệp về sau có sự phân hóa rõ giàu nghèo. Người làm ruộng, người làm thợ ở lò gạch, người làm nghề bốc hạt sen, hạt điều thuê, kẻ buôn bán, người giàu cho vay lấy lãi… dần dà tạo nên những tầng lớp trong cái xã hội thu nhỏ ở vùng quê ấy. Có một số gia đình có ý chí muốn vượt lên cái nghèo khó bằng cách bươn trãi cho con học đại học, cao đẳng, làm công nhân các nhà máy, có số em trở thành thầy giáo ngay tại địa phương. Tôi hỏi chị họ tôi bốc hạt sen một ngày được bao nhiêu tiền công? Chị tôi bảo chỉ hai, ba chục nghìn là mừng rồi, đủ để sống tiện tặn qua ngày. Vậy thì khi bệnh lấy đâu ra tiền chữa bệnh? Ơn trời, mong cho khỏe mạnh. Chị tôi cười.

Đất đai xứ này màu mỡ, người ta trồng một năm mấy vụ lúa. Hầu như nhà nào cũng có vài trụ tiêu trồng trong khu vườn. Dây tiêu xanh um leo lên trụ bằng thân cây gỗ, dần dà gỗ rừng khan hiếm họ thay thế bằng mấy trụ gạch. Khí hậu có vẻ khắc nghiệt hơn, ban ngày trời nóng như đổ lửa, về đêm lại rất lạnh, không có những cơn gió mát mẻ, dễ chịu như mấy vùng ven biển. Người dân Quảng Trị mình không chịu an phận, một số lại đi tìm vùng đất hứa: đó là Xuân Sơn, Ngãi Giao, Bình Giã…của tỉnh Bà Rịa, Vũng Tàu; là Trị An, nơi phát triển nhà máy thủy điện của tỉnh Đồng Nai, ngày xưa còn lừng lẫy chiến khu D; đi đâu cũng thấy dân xứ mình lưu lạc đến ở và tìm mọi cách để sinh sống. Phải nói rằng gia đình cậu tôi rời chốn này về Xuân sơn làm ăn thì cuộc sống có phần tốt đẹp hơn là ở Sùng Nhơn. Còn lại chỉ hai người con của cậu; tôi thật ái ngại khi nhìn thấy cuộc sống của các anh chị: vì tôi có cảm giác như đây là tận cùng của sự khốn khổ!

*Khi kết thúc bài viết này là vào đầu mùa hè tháng 6 năm 2010-vợ chồng người con trai cả của anh họ tôi, cả hai đều là giáo viên trường trung học cơ sở, hiện đang dạy ngay tại quê nhà Sùng Nhơn- chiều này, sau một chuyến đi thăm bà nội ở Xuân Sơn, ghé về thăm tôi. Anh tôi có cả thảy 7 người con( dân số hèn gì tăng vọt là phải!), trong đó còn có một con gái đang học đại học xã hội-nhân văn, khoa báo chí, hy vọng sau này cậu cháu xin cho về làm tại Phan Thiết; một con gái sau hai năm bền chí mới học xong bổ túc, có bằng trung cấp, đang xin làm việc ở khu công nghiệp Biên Hòa; một con gái khác cũng làm công nhân tại đó; một con gái đã có gia đình, ở gần nhà, ngoài ra còn có hai đứa con đang học trung học phổ thông. Anh tôi vẫn có niềm tự hào khi nói với tôi về truyền thống hiếu học của gia đình, khiến bà con hàng xóm cũng phải nể phục. Âu cũng là một phần kết có hậu phải không? Tôi tin chắc là như thế!

Dinh thi Hiep

MỒNG NĂM THÁNG NĂM NGỒI NHỚ BÁNH TRÁNG CHÈ KÊ

Chào bạn đọc Người Việt mình nhất là miền trung lệ thường cứ dịp tết Đoan Ngọ đến mọi người ai cũng nhớ đến món thịt vịt. Tiếng là Đoan Ngọ ...