Monday, February 16, 2026

VÀI NGÀY VỀ THĂM XÓM CŨ

 Mẹ ơi trong thời chinh chiến

Bao mùa xuân con chẳng về nhà
Thanh bình chưa kịp vui cùng mẹ
Lại đành xa cách quê hương ...(Nhạc)




ĐƯỜNG NGÔ TẤT TỐ

chân dung cụ Ngô Tất Tố (1893-1954)



Về thăm xóm cũ Cam Bình thôn, Xã mới Tân Phước người viết khá mừng khi con đường nhỏ trước nhà ba mạ năm xưa nay được đổ nhựa và mang tên nhà văn nhà báo nổi tiếng thời kỳ mở đầu nền văn học mới của VN đó là cụ Ngô tất Tố. Dù sao con đường không mang "ông kèo bà cột" nào đó trong bưng trong rừng không ai biết là tốt rồi. 

Đám cưới vc người viết 1/1/1983 con đường vào nhà người viết chỉ là con đường mòn gập ghềnh lối cỏ dẫn tuốt ra biển Cam Bình 

Tác giả cũng xin đăng lại hình ảnh ngày cưới của mình 1/1/1983 để dẫn chứng. Có đường mới trải nhựa, sáng sáng đi bộ thoải mái ra tận biển hay xe nổ xe con chạy tự do bà con ai cũng mất đất đàng trước nhà. Nhưng lợi ích chung thật ra cũng đáng hi sinh thôi. Ngẫm lại ta chớ quên đất đai là "tài sản nhân dân" đó mà, ai cũng chớ quên điều này!


hình 1/2017 



về lần này đầu tháng 2/2026 tôi không còn dịp ngồi một mình như hình trên để ngồi thư thả uống trà một mình như 9 năm trước nữa. Em trai út của tôi đã xây căn nhà mới khoảng đất nhà cũ trên, căn nhà kỷ niệm nay đã thành vườn. Dù có tiếc nuối gì nhưng tôi phải chấp nhận sự đổi thay là "luật đời" đâu cũng thế ai ai cũng vậy, buồn làm chi?




người viết và mẹ già 2017



Từ ngày đầu năm 2017 đến nay đúng 9 năm sau tôi mới trở lại thôn xưa. Từ giã mẹ già ngày đó mang tôi mang theo nỗi buồn do mẹ tôi đã hoàn toàn mất hẳn trí nhớ. Ngày tôi sắp về Mỹ vào năm 2017, Mạ cứ nắm tay tôi gọi tôi là "anh cán bộ" nào đó rồi mẹ chỉ lên hướng Chồm Chồm- cái nghĩa trang của Thôn- và nói


-Eng cho tôi về nhà đi eng, nhà tui trên nớ ...!!


Ban ngày người viết ra quán anh Cao chị Liên mua quạt máy mua cái chùi nền nhà ...nửa đêm tôi tự mình chùi nền phòng cho mẹ mà trong lòng cảm thấy buồn làm sao...

Rồi vợ chồng phải về lại Mỹ, rồi trận COVID ập đến rồi tin mạ qua đời ngày đầu năm 2021 nhưng con lại không về được



2017 con về bên mẹ nhưng chỉ còn hình dáng một mẹ già không còn trí nhớ. Những buổi ngồi một mình trước mái nhà cũ kỹ ngồi ngó vườn xưa lòng con lại nhớ cha già. Dưới mái hiên này khi cha còn tại thế người hay lặng ngồi nhớ về quê Truồi ngoài Huế. Cây phượng vĩ năm xưa giờ không còn nữa.


Vài ngày về ngủ lại ngôi nhà xưa nay vắng bóng mạ. Tôi chỉ còn sáng chiều thắp vài nén nhang tưởng niệm. Song thân nay đã về với người "muôn năm cũ" hình ảnh trên bàn thờ như lặng lẽ "nhìn" tôi. 

 

Sinh ký tử quy luật đời sẽ vậy nhưng trong lòng tôi cảm thấy buồn làm sao?!









Tôi ra hông nhà cũ thăm cái giếng cũ, dù thôn xóm đã có nước máy nhưng vc em trai tôi vẫn giữ cái giếng này để làm kỷ niệm gia đình. Một ngày sau năm 1983 vợ tôi lúc đã làm dâu họ Đinh ban ngày đi dạy từ trên dốc Tân Sơn về chợt thấy cái ống cống thời trước ai đào để lại liền báo cho anh em tôi gánh về làm cái giếng trong vườn. 

Năm 2017 tôi có viết về cái giếng con này 

một thứ tôi tự xem nó là "di tích" cho chút tâm tình hướng về ngày cũ đó là cái giếng cũ bên hông vườn. Ngày đó, vợ tôi từ trên dốc Tân Sơn đi dạy học về thấy được cái ống cống xi măng, về đến nhà liền cho tôi hay. Quá mừng hai anh em tôi liền hộc tốc lên dốc gánh về. Cả nhà nhờ vào cái giếng này để lấy nước rửa ráy không uống được. Nước uống thì gánh xóm trên. Xóm tôi ở có thể không bao giờ quên ơn cái giếng nhà Dì Rợ. Nhà Dì Rợ sát chân dốc Tân Sơn nên mạch nước uống vừa trong vừa sạch.

    Giờ xóm thôn đang có nước máy. Những người gánh nước thuê nay đà mất việc. Cái việc gánh nước uống cho bà con trong xóm cũng kiếm đôi ba lon gạo trong ngày... 

Cái giếng lúc đó chẳng có thành chỉ ngồi vói tay xuống múc...nhưng cũng giúp cho mạ hàng ngày có nước. Nhớ cái giếng rồi nhớ thím Hùng Tranh nhà ở đối diện người hay gánh nước nhà Dì Rợ như đã viết trên. Chú Hùng đã mất, thím Hùng còn, thím mừng do tôi còn nhớ đến thím và vừa tặng thím một ít tiền tiêu tết.

Nay mạ tôi khuất bóng rồi, cảnh vườn xưa trở nên vắng lặng. Mấy cây dừa gốc đào lộn hột nay cũng "đội nón" ra đi theo nạn sâu rầy đục phá.


Sau cái giếng cũ vườn em trai nay có cây khế ngọt. Tôi hái vài trái bỏ vào dĩa xem chơi cùng ăn thử cho vui miệng. Khế tại San Jose xem chừng khó trồng, trong siêu thị giá khá đắt 










 Ngồi trong nhà mới đứa em buổi sáng sớm sau khi qua bên căn thờ thắp nhang. Nhìn ra đường người ta đi bộ ra biển thật sớm. Ít tiếng cho sủa ít tiếng xe chạy hơn những nơi khác. Lần về khác, tôi sẽ đi bộ ra biển chơi. Ngày qua hai vợ chồng có đi bộ và chụp vài tấm hình con đường Ngô Tất Tố này. Khá thích thú khi con đường ngang nhà vợ bên kia là con đường Nguyễn Du, cái may là không mang tên "ông kèo bà cột" nào hết!!!


con đường Nguyễn Du ra biển Cam Bình bên nhà bà xã người viết nó cũng song song với Ngô tất Tố cùng ra biển




TỪ đầu múi đường Ngô tất Tố phía biển đi vào tôi ngó lên hướng xã Sơn Mỹ xa xa là ngọn Mây Tào và núi Bể vùng Long Khánh hướng đó là bao kỷ niệm những ngày gian khó sau khi tù về 1980 vợ chồng người viết tạm trú trường quê Sơn Mỹ sống qua ngày đoạn tháng cùng đàn con dại 5 đứa tại đó (1984-1995)


hai bên con đường Ngô tất Tố này ruộng vườn tốt tươi ngăn nắp thửa vườn khác ngày xưa là những bãi cát trắng phai màu 


chụp cho vợ 1 pô nhà ai bên đường Ngô tất Tố 








================ 



MỪNG CHO VIỆC XÓM

so sánh với hình cũ chụp năm 2017 người viết từng viết về cái miếu trong xóm chín năm trước...

Còn may có những thứ còn sót lại trong nhiều đổi thay đó. Về xóm nhà ba mẹ tôi, Cây Sanh (Xanh) trong xóm tôi vẫn còn. Hơn hai mươi năm xa vắng, nay cây sanh ra dáng cổ thụ xứng đáng có một miếu mạo to lớn dưới mấy tàng cây xanh ngắt. Nhưng người xóm cũ nay mỗi lúc mỗi vắng, các bậc trưởng thượng lần lượt "quy tiên". Rồi hình ảnh "hương tàn bàn lạnh" dưới gốc quả thật làm lòng tôi se lại. Mấy lứa thanh niên hồi đó,  nhỏ hơn tôi nay đã quá tứ tuần, ngũ thập, làm ông bà nội ngoại cả rồi! Tôi rất có ý muốn khuyên các em này hãy thành lập làm sao có một "ban trị sự việc xóm việc làng" cùng sự đóng góp nhang khói của trong xóm,  duy trì cho được "XUÂN THU NHỊ KỲ" , cốt giữ cho được cái vẻ tôn nghiêm dưới cây sanh kỷ niệm, sau là níu kéo cho được "giềng mối xóm làng" -sợi dây thân tình càng lâu chừng nào càng quý chừng đó? (trích 2017)

HÌNH 2017 

và Hình dưới là năm 2026 







Nay em trai người viết cho hay việc trong xóm lo XUÂN THU NHỊ KỲ đã có người gánh vác. Trong xóm ai cũng đóng góp, sơn sửa cái am trong xóm dưới gốc cây sanh càng ngày càng phủ bóng xanh mát tán càng lúc càng tỏa rộng. Lòng tôi thật mừng vội vào khấn vái và xin chụp hai tấm hình làm kỷ niệm. Chuyện tâm linh ai có tin có lành. Người viết có nhắc nhở em trai, chú Trực, rằng đóng góp năm nay việc xóm "anh xin góp"...

Còn gì nữa để viết vài dòng tâm tư năm nay khi chỉ ba bốn ngày về vội. Bận việc tại SG đã ngốn hết vc tôi tới hai tuần. Hai vợ chồng phải về San Jose do con cháu đang đợi bên kia. 
Cha Mẹ sinh chúng ta ra lúc đầu là một mái nhà anh em chung sống...lớn lên ai cũng có một mái gia đình riêng như bầy gà con mới nở ngày đầu còn chung nhau núp bóng dưới đôi cánh ấm áp của mẹ gà cho đến khi khôn lớn mỗi đứa một nơi...

BUỒN CHO CÁI CHỢ TÂN PHƯỚC 





Cái chợ mang tên mới Tân Phước trên nền cũ của chợ Cam Bình xưa nay hình như "co rúm" lại do bán buốn ế ẩm. Trong đình mới xây chỉ còn vài ba sạp hàng. Người em dâu tên Lê thị Hòa do bao lâu nay bán nghề "mắm dưa" nên khi nào cũng đắt hàng do dưa mắm bà con trong xóm khi mô cũng cần trong bữa ăn dân dã cả. 
Hình ảnh bán buôn tấp nập xưa nay không còn nên khoảng 11 giờ trưa là chợ bắt đầu vãn. Hình hai anh em Dượng Phẩm chồng em Đinh thị Tâm nay vô thăm và ăn tiệc đoàn tụ tại nhà của em vợ là Trần thiên Lâm vội ra chụp chung kỷ niệm bức hình trước chợ Tân Phước. 
Tưởng cũng cần nhắc lại người viết 10 năm trước có viết trong bài "Cam Bình ngôi Chợ Mất Tên" có lần mong trên nên giữ lại HAI CHỮ CAM BÌNH nhưng chỉ là mong ước bất thành mà thôi. Họ (trên) chỉ nghĩ đến quyền hành có ai quan tâm gì đến Tâm Tình người dân Quảng Trị từng ra đi với bao u hoài bất tận. Cam Bình hay Bình Long Cam Lộ những lưu dân trong một thời chinh chiến cũ nay bao thế hệ đó đã nắm tay ra đi về trời miên viễn. Chỉ hai chữ thôi nhưng đó là tấm lòng hào sảng bao dung cho con cháu người Bình Long Quảng Trị một chút gì gọi là Kỷ niệm hay Hoài Cảm xa xưa nói rộng ra một ít đó là chút lịch sử cỏn con của người dân một thời lưu hương thất sở
Đáng buồn thay chỉ là ước mong bất toại!? 

KẾT 

ngày ra đi 2/8/1995 người viết có chụp hình ảnh đóa sen độc nhất trong cái hồ cỏn con trước ngôi nhà xưa nay cái hồ và căn nhà cũ đã cùng ba mạ tôi đã ra đi về trời dĩ vãng 


Dù sao, thời gian ít ỏi lại có những giá trị của hiếm hoi ít ỏi. Thời gian thừa mứa quá lại phát sinh ra những chuyện không hay? 

Phải thế không quý bạn?
Tuy nhiên chúng ta nên nhìn về quê hương là những gì bao trùm lên tất cả.
Chế độ quyền uy cao ngất chỉ là giai đoạn hay tạm thời chỉ có quê hương và đất nước hay dân tộc mới là câu chuyện của ngàn năm đất tổ mà thôi.

Đinh trọng Phúc 

ngày 30 tết Bính Ngọ 

San Jose 16/2/2026




No comments:

Post a Comment

NGÀY ĐÓ NAY ĐÃ LÀ NGÀY XƯA

 Hình ảnh nhiều người thân nay đã thực sự nằm vào vũng dĩ vãng. Tôi cảm nhận ra bao hiu quạnh cùng sâu lắng trong lòng khi về lại thôn x...